Trắng đêm

Trắng đêm rồi , tôi không nhớ mình đã bắt đầu uống rượu từ khi nào. Có lẽ là từ cái đêm đầu tiên thấy anh nhắn tin cho người khác — những dòng chữ tình tứ mà ngày xưa từng thuộc về tôi. Khi ấy, tay tôi run đến mức làm đổ cả ly nước. Mắt thì nhòe, mà tim vẫn còn tin, ngốc nghếch tin rằng đó chỉ là một trò đùa.

Nhưng không phải. Cái tôi đọc thấy là một sự thật phơi bày — trần trụi, lạnh lẽo và tàn nhẫn đến mức khiến một người đàn bà như tôi thấy mình chẳng còn giá trị gì nữa. Từ hôm đó, đêm nào tôi cũng uống. Mỗi ngụm rượu cay là một nỗ lực để quên, nhưng càng uống, càng tỉnh. Càng tỉnh, càng thấy mình chết dần.

Có những đêm trắng, tôi ngồi trong căn nhà tối, nghe tiếng gió lùa qua cửa, nghe cả tiếng lòng mình tan vỡ. Người ta nói “đàn bà khi đau chỉ cần khóc một lần là xong”, nhưng tôi không khóc được. Nước mắt khô rồi. Chỉ còn một thứ lạnh tràn khắp tim như sương đêm phủ trên cỏ.

Anh vẫn sống trong căn nhà đó, vẫn là người chồng của tôi trên danh nghĩa, nhưng giữa chúng tôi là một bức tường không thể chạm. Tôi biết anh có người khác. Tôi đã thấy những tin nhắn, những món quà, cả ánh mắt khác lạ khi anh nói chuyện điện thoại. Tôi hỏi, anh chối Tôi im, anh lạnh.

Tôi từng nghĩ mình mạnh mẽ, nhưng hóa ra tôi yếu đuối đến đáng thương. Những lần anh đánh tôi là những lẫn con tim tan nát . mỗi lần anh khinh thường và tìm mọi cách đuổi tôi ra khỏi cuộc đời anh ấy . thậm chí còn muốn tôi chấp nhận cho hai người chung sống với nhau . giây phút đó tôi thật sự không biết làm sao khi các con tôi còn quá nhỏ . thương con không có một gia đình chọn vẹn .

Trắng đêm (Ảnh: Thanh Hóa Mới)

Có những ngày tôi đi làm về, mệt đến mức không muốn bước qua cửa. Không khí trong nhà đặc quánh, nhiều hôm tôi không muốn về nhà . Nhiều đêm trắng tôi từng nghĩ đến cái chết, chỉ để giải thoát mình khỏi nỗi đau này. Nhưng rồi nhìn con thơ tôi không nỡ ra đi .

Sau những năm dài sống trong ủy khuất , lấy rươu làm vui . sống trong oán hận bệnh tât đầy thân . Rồi một ngày tôi nhận ra, càng hận thì càng tự làm đau chính mình. Tôi thôi chờ tin nhắn, thôi lục điện thoại, thôi ghen. Tôi vẫn sống cùng anh, nhưng trong lòng đã là hai thế giới khác.

Tôi bắt đầu tin vào nhân quả. Tin rằng mỗi người đều phải trả giá cho những gì họ gây ra. Tôi không cầu anh phải khổ, chỉ mong mình bình yên. Có lẽ, khi lòng thôi oán hận, mọi thứ bắt đầu dịu đi. Tôi tìm lại mình trong những điều nhỏ bé: một buổi sớm có nắng, một chén trà ấm, một chậu hoa nở sau bao ngày khô héo.

Tôi hiểu rằng, hạnh phúc không nằm ở việc giữ ai đó, mà ở việc giữ tâm mình. Tôi không đi tìm tình yêu mới, cũng không mơ một người đàn ông khác. Tôi chỉ muốn được sống tử tế, làm điều thiện, và thanh thản mỉm cười khi soi gương.

Hai mươi lăm năm khổ đau — không phải hai mươi lăm năm chung sống, mà là hai mươi lăm năm chịu đựng. Đến khi buông tâm không phải vì hết yêu, mà vì không muốn ôm khổ nữa. Không muốn giữ người chỉ còn thương hại. Không muốn níu thứ không thuộc về mình.

Giờ đây, tôi không uống rượu. Tôi đọc sách, viết vài dòng khi đêm xuống, trồng mấy luống hoa ngoài hiên. Con tôi đã lớn, mỗi đứa có một cuộc đời riêng. Nhìn chúng bình yên, tôi thấy mọi chịu đựng của mình hóa ra cũng đáng.

Tôi tin vào điều thiện, tin rằng sống lương thiện là một cách tu. Không cần đến chùa, chỉ cần lòng không ác. Tôi từng là người đàn bà chìm trong bóng tối, nhưng cũng chính tôi đã bước ra khỏi đó nhờ ánh sáng của niềm tin.

Đêm nay, tôi lại thức trắng. Nhưng không phải vì đau, mà vì yên. Ngoài kia, gió khẽ lay nhành hoa trắng, hương thơm lặng lẽ như một lời tha thứ. Tôi chợt mỉm cười nhận ra hạnh phúc thật sự là tự mình tạo ra chứ không phải chờ ai đó mang đến , đó là hành trình bước ra ánh sáng trong đêm tối của cuộc đời tôi. Và hôm nay anh trong lúc này hình như tâm anh cũng đã đổi khác theo tâm trạng của tôi.