Đứa trẻ bị bỏ rơi vượt nghịch cảnh, được tuyển thẳng Sư phạm TP.HCM

Khi mới 29 ngày tuổi, Vũ bị mẹ ruột bỏ lại. Một đôi vợ chồng nghèo đã mở rộng vòng tay đón nhận. Họ nuôi em giữa căn nhà hẹp, bữa đói bữa no. Mười tám năm sau, em được tuyển thẳng vào Trường Đại học Sư phạm TP.HCM.

Tình thương trụ vững giữa căn nhà hẹp

Ông Trần Tứ Vân (79 tuổi), cha nuôi của Vũ, từng nhiều lần bị nhầm là ông nội khi đưa con đi học, nhưng ông chưa bao giờ buồn.(Ảnh: Khai Mở)

Ngôi nhà ba mét ngang, tường vôi cũ, mái tôn thấp lè tè. Không nhiều đồ đạc, nhưng đủ ấm áp để nuôi lớn một đời. Ông Trần Tứ Vân và bà Trần Thị Thúy Hồng nhận Vũ làm con. Người phụ nữ trẻ gửi bé rồi biệt tăm, không trở lại nữa.

Ông Vân từng phục vụ trong quân ngũ, sau chuyển nghề buôn bán. Lúc bán hủ tiếu chay, lúc chiên bột ở vỉa hè. Sinh kế bấp bênh, gia đình chuyển về quê mở quán nhỏ. Rồi nợ nần, họ rút vào con hẻm, bắt đầu lại từ đầu.

Những hi sinh thầm lặng của mẹ nuôi

Để có tiền mua sữa, bà Hồng chạy xe bán trứng lẻ. Bà đi Bình Dương, Biên Hòa, những chặng đường dài mưa nắng. Bà dậy từ hai giờ sáng, đi ròng rã nhiều ngày. Hết trứng, bà mới quay về với nụ cười mệt nhoài.

Chiếc bình sữa năm xưa, bà cất kỹ trong tủ gỗ. Như kỷ vật nhắc nhớ về một lời hẹn không thành. Bà khẽ bảo: “Đã nuôi thì nuôi đến cùng, nó có tội gì đâu.” Rồi lại vội vã lên đường mưu sinh.

Học để mở cánh cửa tương lai

Không có hộ khẩu, Vũ từng bị từ chối nhập học. Ông Vân chở con đi tìm mẹ ruột, tìm người thân nội ngoại. Cánh cửa khép lại nhiều lần, em tủi thân rơi nước mắt. May thay, những người tốt giúp em hoàn tất giấy tờ cần thiết.

Đến lớp, Vũ học đều nhưng say mê lịch sử hơn cả. Đi ngang Trường THPT Nguyễn Đình Chiểu, em tự hứa phải đậu. Lớp chín, em giành giải ba môn lịch sử cấp thành phố. Lớp mười, em đạt giải nhì cấp tỉnh, nối dài đà tiến.

Thành tích rực sáng và bí quyết học tập

Phan Ngọc Vũ – đứa trẻ từng bị bỏ rơi, nay đã trở thành học sinh xuất sắc nhất trong ngôi trường hơn 2.700 em. (Ảnh: Khai Mở)

Lớp mười một và mười hai, em đoạt hai giải ba quốc gia. Nhà trường tuyên dương em là học sinh xuất sắc toàn diện. Thành tích đưa em vào diện tuyển thẳng đại học mong ước. Cổng Sư phạm TP.HCM mở ra, nụ cười em bừng sáng.

Vũ nói bí quyết chỉ là học chắc những phần cốt lõi. Em chơi bóng rổ, đá bóng để tinh thần luôn tỉnh táo. Em hạn chế dồn việc, lập danh sách ưu tiên mỗi ngày. Em chia thời gian cho học, nghỉ, và rèn thể lực.

Trong thời gian chờ nhập học, em mở lớp sử trực tuyến. Em có vài học trò, nhận thù lao đầu tiên của đời. Em cũng dạy kèm toán cho học sinh cấp dưới gần nhà. Phụ huynh tin tưởng, trả công cao hơn sau từng tuần.

Vũ biết ơn vì có mái nhà ít vật chất, nhiều yêu thương. Em mong sớm đứng lớp, truyền sự công bằng của lịch sử. Ông Vân tóc bạc phơ, bàn tay run run theo năm tháng. Bà Hồng vẫn bền bỉ rong ruổi trên những tuyến đường dài.

Tương lai rộng mở từ lòng biết ơn

Họ tự hào khi thấy con trai vững vàng và tử tế. Câu chuyện nhỏ của họ khiến người đi ngang phải chậm bước. Một đứa trẻ bị bỏ rơi đã đổi đời bằng tri thức. Em đổi đời bằng sự nhẫn nại và lòng biết ơn.

Hẻm nhỏ vẫn chật, nhưng bầu trời mơ ước mở rộng. Từ hôm nay, em bước vào giảng đường với niềm tin. Thành công không từ may rủi, mà từ một hành trình dài. Từ mồ hôi cha mẹ, và nỗ lực bền bỉ mỗi ngày.

Theo: Khai Mở