Người cao tuổi Thanh Hóa giữ lửa nghề truyền thống

Người cao tuổi Thanh Hóa là “ngọn lửa” giữ và lan tỏa hồn nghề. Ở làng bánh đa Đắc Châu (phường Đông Tiến), họ vẫn ngày ngày tráng bánh, thắp sáng niềm tự hào quê hương trăm năm tuổi.

Tuổi thơ theo mẹ gắn bó với nghề bánh đa

Hơn 40 năm gắn bó với nghề. Bà Nguyễn Thị Phượng, 65 tuổi, tổ dân phố Đắc Châu 1, xem làm bánh đa không chỉ là kế sinh nhai mà còn là “hồn quê”. Nghề ấy được trao truyền qua nhiều thế hệ. Bà kể, thuở nhỏ theo mẹ xay bột, tráng bánh, mang bán khắp chợ huyện Thiệu Hóa cũ. Dần dần, nghề làm bánh “ngấm vào máu” từ lúc nào không hay.

Nghề đòi hỏi thức khuya, dậy sớm và chỉ làm khi trời nắng. Bốn giờ sáng, căn bếp nhỏ đã sáng đèn. Bột được tráng mỏng, phơi trên phên tre chờ nắng lên. Ngoài làm để mưu sinh, bà còn tận tâm dạy lớp trẻ cách chọn gạo, pha bột, phơi. Và nướng sao cho bánh giòn, dẻo, thơm đúng vị xưa.

Theo bà Phượng, để có bánh ngon cần tỉ mỉ và hiểu thời tiết. Gạo Q5 ngâm 30 phút rồi xay thành bột nước. Khi tráng, bột phải dàn đều, lấy ra khéo để bánh không rách. Trung bình mỗi ngày gia đình bà tráng khoảng 800 bánh. Dịp lễ tết còn nhiều hơn, thu nhập hơn 10 triệu đồng mỗi tháng.

Bà Phượng nói: “Tôi luôn tâm niệm tuổi già sống phải vui, sống khỏe, sống có ích, vì vậy miễn còn sức khỏe là vợ chồng tôi còn làm bánh. Nhìn thấy làng nghề ngày càng phát triển, thu hút được đông đảo người dân tham gia gìn giữ, phát huy nghề truyền thống của ông cha, những người cao tuổi như chúng tôi vui mừng lắm. Như cách người dân nơi đây thường nói là hương vị miếng bánh đa là hương vị của quê hương, công sức của ông cha đã hun đúc và mãi còn với thời gian.”

Người cao tuổi Thanh Hóa gìn giữ hồn nghề

Không chỉ có bà Phượng. Ông Lê Đức Ngọc ở tổ dân phố Đắc Châu 2 cũng là thợ lành nghề. Bố mất sớm, tuổi thơ ông theo mẹ học nghề. Ông học từ việc ngâm gạo, tráng đến nướng bánh. Lớn lên, ông vừa làm ruộng vừa giữ nghề để nuôi con khôn lớn.

Hiện gia đình ông mỗi ngày tráng khoảng 1.000 bánh, thu nhập hơn 10 triệu đồng/tháng. Ông tự hào nói, nghề này đã nuôi ba người con ăn học và có việc ổn định. Gắn bó nhiều năm, ông vẫn tận tình truyền lại kinh nghiệm, hướng dẫn ai muốn học nghề.

Ông Ngọc tâm niệm phải tìm cách để nghề truyền thống vươn xa. “Sau khi được tuyên truyền xây dựng sản phẩm OCOP, tôi nhận thấy đây là cơ hội để nâng cao chất lượng, mang đến cho người tiêu dùng sản phẩm tốt nhất. Từ đó, nhiều người biết hơn đến làng nghề, thu nhập gia đình cũng tăng. Vì vậy, tôi mạnh dạn cải tiến quy trình, đầu tư máy xay bột, máy tráng, nhưng vẫn giữ hương vị truyền thống.”

Bánh đa thơm ngon, giòn rụm mang hương vị đặc trưng riêng (Ảnh: Thanh Hóa Mới)

Người cao tuổi Thanh Hóa giúp hương vị quê lan tỏa qua Bánh đa Đắc Châu

Nhờ nỗ lực của lớp người cao tuổi, nghề làm bánh đa Đắc Châu từ nghề phụ nay thành nguồn thu chính. Phường Đông Tiến hiện có khoảng 200 hộ làm nghề, tạo việc làm cho hàng trăm lao động, thu nhập bình quân trên 8 triệu đồng/tháng.

Những phên bánh vàng giòn trải dài khắp ngõ, hương gạo quyện nắng gió như giữ hồn quê xứ Thanh. Bánh đa Đắc Châu nay không chỉ phục vụ trong tỉnh mà còn đến nhiều địa phương khác.

Đặc biệt, thương hiệu bánh đa Đắc Châu của gia đình ông Ngọc là sản phẩm đầu tiên đạt chuẩn OCOP, góp phần khẳng định chất lượng và thương hiệu làng nghề truyền thống.

Giữ lửa và truyền nghề cho thế hệ mai sau

Tự hào về nghề cha ông, lớp người cao tuổi vẫn cần mẫn, kiên trì như cách tri ân quê hương. Họ không chỉ là người giữ lửa mà còn là “cầu nối” giữa quá khứ và hiện tại.

Dưới bàn tay khéo léo của họ, những mẻ bánh đa giòn tan mang theo hương vị tuổi thơ, chứa đựng công sức, niềm tin và tình yêu quê hương. Người trẻ trong làng tiếp nối niềm đam mê ấy, học nghề từ cha mẹ, ông bà để bánh đa Đắc Châu không chỉ sống mãi mà còn vươn xa trên bản đồ ẩm thực Việt.

Theo: Thanh Hóa Online