Chiếc điện thoại theo cậu bé rời nhà

Quảng Ngãi — A Quốc, 13 tuổi, tự ý rời nhà để tìm mẹ đi làm thuê xa và được Công an xã Phước Năng (TP Đà Nẵng) chăm sóc, phối hợp đưa về đoàn tụ cùng gia đình.

Chiều 12/9, trong lúc tuần tra các điểm có nguy cơ sạt lở trên tuyến đường Hồ Chí Minh qua thôn Ka Tôi, xã Phước Năng, tổ công tác bắt gặp một cậu bé đứng một mình bên căn nhà ven đường giữa mưa lớn. Em là A Quốc, trú thôn Đăk Bể, xã Ngọc Linh, tỉnh Quảng Ngãi, đã rời nhà từ ngày 7/9 để tìm mẹ.

Khi được tiếp cận, Quốc đã mệt lả, người lạnh run, quần áo mỏng và đôi dép dưới chân đã mòn vẹt. Trung tá Trần Thanh Tuấn, Phó trưởng Công an xã Phước Năng, cùng các cán bộ che dù, đưa em về trụ sở, cho ăn uống và giữ ấm.

Từ lời kể của Quốc, cán bộ công an biết em đang tìm mẹ là chị Y Hành, 34 tuổi, hiện đi làm thuê tại khu vực giáp ranh hai địa phương. Người mẹ thường nhận những công việc liên quan đến gỗ keo quanh khu vực thị trấn Khâm Đức cũ, nay giáp xã Phước Năng, để có thu nhập.

Quốc sống với bà ngoại tại thôn Đăk Bể từ nhiều năm nay. Cha em mới mất chưa lâu, còn chị gái 18 tuổi, được một số báo phiên âm tên là Y Kiêm hoặc Y Khiêm, đã lập gia đình và sống riêng.

Theo Thiếu tá Nguyễn Hoàng Khánh Hòa, Trưởng Công an xã Ngọc Linh, gia đình Quốc thuộc hộ nghèo, hoàn cảnh còn nhiều khó khăn. Sau khi không thấy con ở nhà, gia đình đã tìm kiếm nhiều nơi nhưng không có tin tức, trong lúc Quốc vẫn một mình lần theo con đường dẫn đến nơi mẹ làm việc.

Em chỉ dựa vào những điều từng nghe kể để hỏi đường. Có người cho thức ăn thì em ăn, tối tìm nơi có mái che để ngủ, sáng hôm sau lại tiếp tục đi.

Trên hành trình ấy, Quốc mang theo một chiếc điện thoại không lắp sim, chủ yếu kết nối mạng để liên lạc qua Messenger. Đến lúc được tìm thấy, điện thoại đã cạn pin, nhưng hình ảnh cha em vẫn còn trên máy.

Hành trình của một cậu bé nhớ mẹ

Điều khiến câu chuyện gây nhiều xúc động là Quốc mới 13 tuổi nhưng đã một mình đi qua quãng đường dài giữa vùng núi hiểm trở trong mùa mưa lũ. Em không biết chắc mẹ đang ở đâu, chỉ giữ niềm tin rằng cứ đi rồi sẽ tìm được mẹ.

Anh rể đến Công an xã Phước Năng đón A Quốc về nhà (Ảnh minh họa: THM).

Về khoảng cách, theo định vị, quãng đường Quốc đã đi khoảng 100km. Dù con số khác nhau, hành trình này vẫn cho thấy một chặng đường dài và không an toàn đối với một đứa trẻ đi bộ một mình qua địa hình đồi núi.

Sau khi phối hợp đưa Quốc về, Công an xã Ngọc Linh cử cán bộ đến thăm hỏi, động viên em tiếp tục đến trường và nhắc em không tự ý rời nhà một mình. Với một gia đình còn khó khăn, sự trở về an toàn của Quốc cũng là điều được mong chờ nhất sau nhiều ngày lo lắng.

Việc Quốc được gặp tổ tuần tra đúng lúc cho thấy ý nghĩa của sự có mặt kịp thời ở những nơi người dân có thể gặp nguy hiểm. Trong mưa lớn, một đứa trẻ không có người thân bên cạnh, không còn pin điện thoại và không biết rõ đường đi sẽ rất dễ rơi vào tình cảnh khó lường.

Chiếc điện thoại đã hết pin nhưng vẫn giữ hình cha, còn Quốc cuối cùng đã tìm được mẹ theo cách mà em mong muốn: trở về với gia đình an toàn. Câu chuyện cũng nhắc người lớn thêm một lần quan tâm đến những đứa trẻ đang sống trong hoàn cảnh thiếu thốn, để nỗi nhớ và mong muốn được gặp người thân không biến thành một chuyến đi đầy hiểm nguy.

Lê Toan(tổng hợp)