Bác sĩ kêu gọi giúp đỡ người mẹ Mông cắt bỏ chân để giành lại sự sống


Nhập viện trong tình trạng hoại tử nặng, chị Thò Thị Già – người mẹ 5 con dân tộc Mông – buộc phải cắt chân để giữ mạng. Trước cảnh đời khốn khó, các bác sĩ tha thiết kêu gọi giúp đỡ.

Mất một chân để giành lại mạng sống

Trong phòng bệnh Khoa Phẫu thuật chi dưới, Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức (Hà Nội), chị Thò Thị Già (31 tuổi, dân tộc Mông, xã Sơn Vĩ, tỉnh Tuyên Quang) nằm bất động sau ca phẫu thuật cắt bỏ chân trái. Khuôn mặt gầy gò, nhợt nhạt, hơi thở yếu ớt, chị chỉ biết nhìn chồng bằng ánh mắt mệt nhoài.

Luôn túc trực bên giường vợ, anh Thò Mí Lì (32 tuổi) lặng lẽ lau nước mắt: “Em không biết chữ, không hiểu thủ tục. Họ bảo đóng viện phí, mà em chẳng có tiền. Mong có ai thương cứu giúp vợ em…”

Hai năm qua, chị Già phải “sống chung” với cái chân sưng đỏ, đau nhức vì nghĩ bị rắn cắn. Không tiền, không hiểu biết, chị chỉ hái lá rừng giã nhỏ đắp lên. Đến khi vùng da sưng vỡ loét, bốc mùi hôi, chị vẫn giấu chồng. Chỉ khi ngất xỉu vì sốt cao, anh Lì mới cầu cứu bà con đưa đi viện.

Ngày 13/10, với số tiền góp được 4,6 triệu đồng, anh thuê xe từ thiện đưa vợ xuống Hà Nội cấp cứu. Các bác sĩ buộc phải cắt bỏ chân trái để cứu mạng người mẹ trẻ.

Bác sĩ kêu gọi chung tay giúp đỡ

Người mẹ dân tộc Mông mất một chân sau ca phẫu thuật sinh tử, đang gồng mình chiến đấu với bệnh tật. (Ảnh: Dân trí)

Bác sĩ Trương Tuấn Anh, Khoa Phẫu thuật chi dưới, cho biết: “Bệnh nhân nhập viện trong tình trạng hoại tử ướt, nhiễm trùng nặng, đe dọa tính mạng. Dù gia đình chưa có khả năng chi trả, chúng tôi vẫn phải mổ cấp cứu để giữ sự sống cho chị.”

Hiện sức khỏe chị Già vẫn yếu, cần điều trị dài ngày và tập phục hồi chức năng. Các bác sĩ trong khoa thương cảm, cùng nhau quyên góp giúp chị trang trải chi phí.

Tại quê nhà Tuyên Quang, năm đứa con nhỏ vẫn ngóng tin mẹ từng ngày. Căn nhà vách đất chỉ còn cha già yếu và lũ trẻ bữa đói bữa no. “Cả nhà chỉ trông vào mấy sào ngô, sắn. Khi vợ bệnh, em đã bán hết hai con lợn”, anh Lì nghẹn ngào nói.

Phía sau ca phẫu thuật sinh tử, chị Già còn đối mặt với chặng đường dài đầy gian nan. Đôi chân từng bước đi trên nương giờ chỉ còn một bên, nhưng lòng mẹ vẫn kiên cường. Chị mong mình sớm hồi phục để trở về chăm các con thơ.

“Chị Già là người dân tộc thiểu số, không biết tiếng Kinh, sống ở vùng biên giới xa xôi. Rất mong cộng đồng chung tay giúp chị vượt qua hoạn nạn này”, bác sĩ Tuấn Anh bày tỏ.

Theo: Dân Trí