Có những nơi dù ta đã đi qua cả trăm lần, mỗi lần trở lại vẫn thấy tim mình rung lên khe khẽ. Với tôi, ở giữa lòng thành phố Thanh Hóa, Bờ Hồ chính là nơi như thế. Một góc hồ nhỏ bình dị nhưng lại chất chứa cả bầu trời ký ức.
- Bí quyết sống thọ mà vẫn vui của người Nhật
- Hải nạp bách xuyên – khi lòng người hóa biển lớn
- Cổ nhân dạy lấy vợ xem mẹ, gả chồng xem cha
Hồi nhỏ, cứ mỗi dịp Tết đến, bố mẹ lại đèo chị em tôi lên Bờ Hồ chụp ảnh. Cả nhà diện quần áo mới, mẹ chỉnh lại nơ tóc cho hai đứa con gái, chúng tôi thì cười toe toét, háo hức chẳng kìm nổi. Từ tối giao thừa Bờ Hồ đã đông vui và náo nhiệt. Khi ấy, Thanh Hóa chưa có nhiều công viên hay khu vui chơi như bây giờ. Bởi vậy nhà nhà đều rủ nhau lên đây vui chơi. Không khí rộn ràng, tiếng nói cười hòa lẫn tiếng gió, tiếng nhạc xuân vang từ quán xá tạo nên một bản giao hưởng rất riêng của những ngày Tết ở thị xã nhỏ.
Lên cấp 2, cấp 3, Bờ Hồ lại trở thành “điểm hẹn thanh xuân” của lũ bạn thân chúng tôi. Sau giờ học, cả nhóm rủ nhau đạp xe lòng vòng quanh hồ. Chẳng có trò gì, chỉ leo lên mấy cành cây, ngồi đu đưa chân, rồi nói chuyện linh tinh, từ bài kiểm tra hôm nay đến những ước mơ viển vông về tương lai. Hồi đó, sao thấy Bờ Hồ rộng lắm. Đạp mãi vẫn chưa hết vòng, nhiều khi còn lạc tìm nhau mỏi cả mắt. Giờ quay lại, mới ngỡ ngàng thấy hồ nhỏ xinh xinh thôi, như thể ký ức đã tự phóng to mọi thứ lên bằng đôi mắt trẻ thơ.

(Ảnh: Báo Thanh Hóa)
Ngày ấy, quanh hồ chưa có nhiều hàng quán sang trọng như bây giờ, nhưng lại có một quán kem nhỏ nổi tiếng. Loại kem ở đó tên là kem ký có hình dạng như viên gạch. Kem được cắt thành miếng ra đĩa, dẻo mịn, thơm mùi sữa, mát lạnh đến tê đầu lưỡi. Đứa trẻ nào đến Bờ Hồ cũng chỉ mong được bố mẹ cho ăn một đĩa kem ấy. Với tôi, đó là món quà xa xỉ và ngọt ngào nhất của tuổi thơ. Chẳng hiểu sao, sau này dù có ăn bao nhiêu loại kem khác, vẫn không tìm lại được cái vị thơm béo, mát lạnh và hồn nhiên của ngày xưa ấy.
Thành phố nhỏ khi xưa cũng yên bình như mặt nước hồ, không ồn ào, không vội vã. Người ta đi dạo thong thả, vừa đi vừa chào nhau, nụ cười hiền như gió sớm. Mùi hoa sữa thoảng qua, lẫn trong tiếng ve, trong tiếng rao đêm của người bán bắp nướng. Tất cả hòa vào nhau, thành thứ âm thanh quen thuộc của một thời đã xa.
Bờ Hồ ngày ấy cũng đổi thay theo mùa. Mùa xuân, nước trong veo như gương, phản chiếu những tà áo dài trắng tinh trong buổi chụp ảnh đầu năm. Mùa hè, hoa phượng đỏ rực hai bên bờ, tiếng ve ngân như bản nhạc dài không dứt. Mùa thu, mặt hồ loang ánh vàng của lá, ai đi qua cũng thấy lòng chùng xuống một nhịp. Còn mùa đông, sương mù giăng mờ lối, những bóng người đi bộ quanh hồ thấp thoáng như trong tranh thủy mặc. Dù mùa nào, nơi ấy vẫn có một vẻ đẹp riêng — trầm tĩnh và dịu dàng.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn gặp những cụ già ngồi bên ghế đá ven hồ, chậm rãi nhìn ra mặt nước. Có cụ kể rằng hồi trẻ vẫn thường hẹn hò ở đây, đạp xe lòng vòng đến khi trời tối mới về. Giờ, tóc đã bạc, chân chậm hơn, nhưng mỗi buổi sáng vẫn ra đây tập thể dục, ngồi ngắm mặt nước mà lòng an yên. Nghe những câu chuyện ấy, tôi nhận ra Bờ Hồ không chỉ soi bóng tuổi thơ tôi, mà còn soi bóng của biết bao thế hệ người Thanh Hóa – những người đã đi qua gần trọn đời mình nơi góc hồ nhỏ bé này.

(Ảnh: Truyenhinhthanhhoa)
Lần gần đây nhất tôi quay lại, Bờ Hồ đã khác xưa rất nhiều. Vài năm trước chính quyền đã sửa sang, cải tạo lại gần như mới. Ven hồ có nhiều hàng quán, nhà cao tầng, đường lát đá phẳng phiu. Buổi chiều, nhiều cô chú lớn tuổi tập thể dục với các thiết bị lắp đặt ở góc hồ. Trẻ con chạy loanh quanh cười khanh khách. Có người thì ngồi yên lặng trên ghế đá ngắm hoàng hôn buông xuống mặt nước. Thành phố đã lớn lên, nhộn nhịp hơn, nhưng Bờ Hồ vẫn giữ được dáng vẻ bình yên như thể thời gian có đi qua, nhưng chưa từng làm xô lệch cái hồn của nơi này.
Tôi ngồi trên ghế đá, nhìn bóng mình in xuống mặt nước mà lòng dâng lên cảm giác khó tả. Vẫn là mặt hồ ấy, vẫn hàng cây cũ, chỉ có mình đã khác. Tôi lớn hơn, bận rộn hơn, và đôi khi quên mất cách thảnh thơi như thuở bé. Có lẽ, Bờ Hồ chẳng hề nhỏ đi. Chỉ là chúng ta đã đi xa quá, nhìn mọi thứ bằng đôi mắt khác. Khi xưa, ai cũng quen gọi nơi đây là Bờ Hồ. Mãi gần đây tôi mới biết tên thật của nó là Hồ Thanh Quảng. Cái tên ấy nghe lạ quá, tôi vẫn quen miệng và thích tên gọi là “Bờ Hồ” hơn.
Rời Bờ Hồ, tôi ngoái lại một lần nữa. Ánh nắng cuối ngày rơi xuống mặt nước lấp lánh, khẽ gợn lên như nụ cười dịu dàng. Tôi chợt hiểu, hóa ra ai cũng có một “bờ hồ” của riêng mình. Nơi ta soi thấy tuổi thơ, soi thấy những tháng ngày trong trẻo đã qua và soi lại chính mình của ngày hôm nay.
