Cha mẹ ly hôn, cô gái 15 tuổi vừa học vừa làm lo thuốc cho bà, nuôi ước mơ vào cao đẳng du lịch

Trong căn nhà chỉ vỏn vẹn 15m² ở phường Bình Thới (TP.HCM). Bà Ngô Thị Huệ (75 tuổi) và cháu ngoại Liêu Đặng Phương Trang (19 tuổi) nương tựa nhau sống qua ngày. Căn nhà nhỏ ấm lên nhờ nghị lực phi thường của cô gái trẻ. Từng phải tự lo học phí và tiền thuốc cho bà từ năm 15 tuổi.

Tuổi thơ ngắn ngủi và bước ngoặt sớm tự lập

Phương Trang từng có một tuổi thơ bình yên, cho đến khi cha mẹ “đường ai nấy đi” khi cô mới học lớp 3. Sau đó, Trang sống với mẹ cho đến năm lớp 9 thì mẹ đi bước nữa, để lại cô cho bà ngoại chăm sóc.

Từ đó, Trang phải tự lo tất cả: học phí, ăn uống, đồng phục và cả thuốc men cho bà ngoại đau yếu. “Tôi chọn học ở trung tâm giáo dục thường xuyên vì học phí rẻ và chỉ học một buổi. Thời gian còn lại đi làm để kiếm tiền”, Trang kể.

Cô bắt đầu đi làm từ năm 15 tuổi, công việc đầu tiên là phục vụ quán cà phê với mức lương 20.000 đồng/giờ. Buổi sáng đi học, trưa về cơm nước cho bà, chiều lại tất bật chạy xe đi làm đến tối. Nhiều hôm mệt mỏi, cô chỉ dám khóc lặng lẽ trên căn gác nhỏ, sợ bà lo lắng.

“Có lúc tôi phải tự đi họp phụ huynh cho mình. Bạn bè có ba mẹ đưa đón. Còn tôi chỉ biết tự nhủ phải cố thêm chút nữa”, Trang xúc động nói.

Làm ngày làm đêm nuôi ước mơ giảng đường

Trên gác nhỏ nơi Trang học bài chỉ có vài món đồ chơi cũ và quà kỷ niệm từ bạn bè. Nhưng không còn dấu vết nào của cha mẹ. “Tôi cất hết hình ảnh của ba mẹ vì cứ nhìn là nước mắt lại rơi”, cô chia sẻ.

Tốt nghiệp THPT, Trang thi đỗ vào Trường Cao đẳng Du lịch Sài Gòn. Ngành Quản trị du lịch – lữ hành. Biết học phí khoảng 8 triệu đồng/kỳ, cô gọi đó là “ước mơ liều lĩnh”. Vì không biết có đủ sức đi đến cùng.

Ngoài giờ học, Trang làm tiếp thị sản phẩm trong siêu thị, mỗi tháng kiếm khoảng 3 triệu đồng. Để tiết kiệm, cô gộp hai bữa ăn thành một, tối muộn mới bắt đầu học bài. Có ngày cô làm tới 14 tiếng, người mệt rã rời nhưng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ học.

Trang và bà ngoại sống trong ngôi nhà vỏn vẹn 15m². (Ảnh: Tuổi trẻ)

“Tôi từng kiệt sức, phải xin nghỉ vài hôm để hồi phục. Nhưng mỗi lần nhìn bà nằm dưới gác, tôi lại có thêm động lực. Tôi còn bà, còn ước mơ phải chinh phục”, Trang nói.

Chuyến đi xa nhất là đi làm ở Thủ Đức

Từ nhỏ đến nay, Trang gần như chưa một lần đi chơi xa. “Chuyến đi xa nhất của tôi là đến Thủ Đức để tiếp thị sản phẩm. Tôi chưa từng đi du lịch, nhưng lại mơ làm hướng dẫn viên du lịch. Có lẽ vì vậy, tôi càng muốn học để thay đổi cuộc sống”, cô cười buồn.

Ba tháng nghỉ hè vừa qua. Trang làm liền 2–3 công việc mỗi ngày để dành đủ tiền đóng nửa kỳ học đầu, mua đồng phục và dụng cụ học tập. Cô còn xin được làm ở trung tâm thương mại lớn để có cơ hội giao tiếp với người nước ngoài. Rèn thêm ngoại ngữ cho nghề nghiệp tương lai.

“Đứa trẻ có hiếu của xóm tôi”

Bà Đinh Thị Khiết (79 tuổi), nguyên tổ trưởng khu phố 1, phường Bình Thới. Xúc động khi nói về cô gái trẻ: “Trang ngoan, lễ phép và có hiếu lắm. Hầu như lúc nào tôi qua nhà cũng không gặp, vì cháu đi làm suốt ngày. Có hôm tôi phải đợi tới tối muộn mới thấy nó về.”

Thấy Trang chỉ có vài bộ quần áo mặc đi mặc lại. Bà Khiết thường xin thêm đồ cũ còn tốt tặng cô. “Nếu có điều kiện được học hành, tôi tin Trang sẽ thành công. Cháu có nghị lực và ý chí mà ít đứa trẻ nào có được,” bà nói.

Giữa căn nhà nhỏ, ánh đèn vẫn sáng mỗi tối. Cô gái 19 tuổi kiên trì viết tiếp ước mơ làm hướng dẫn viên du lịch. Giấc mơ được ươm mầm từ chính những giới hạn của cuộc đời.

Theo: Tuổi Trẻ