Ngày mưa bão – khoảnh khắc giản dị mà nhớ thương cả đời

Ngày mưa bão trong ký ức tôi không chỉ có tiếng gió mưa, mà còn có dáng bố mẹ tảo tần, mâm cơm quê ấm áp và niềm háo hức trẻ thơ sau cơn giông. Càng trưởng thành, những khoảnh khắc tưởng chừng bình thường ấy lại trở nên vô giá không thể nào quên!

Ngày mưa bão – bóng dáng cha mẹ thấp thoáng trong ký ức

Những ngày mưa bão tuổi thơ, ký ức trong tôi luôn bắt đầu bằng tiếng gió rít qua mái ngói và mùi đất ẩm nồng trong không khí. Cơn bão kéo đến không báo trước, chỉ một lát sau, mây đen đã che kín bầu trời. Tôi thường ngồi nép bên hiên, nhìn từng giọt mưa nặng hạt nện xuống sân gạch đỏ. Tiếng mưa nghe lộp bộp như trống giục.

Bố tôi lúc ấy không ngồi yên được. Ông khoác chiếc áo mưa cũ, chạy vội ra vườn, tay chống từng cây chuối, cây đu đủ để khỏi đổ. Tiếng bố gọi mẹ xen lẫn tiếng gió:

– Bà nó ơi, xem đàn gà vịt thế nào rồi, kẻo gió cuốn mất!

Mẹ tôi lật đật chạy vào vườn, hai ống quần xắn cao, tay cắp nón lá, tay hái vội nắm rau xanh còn sót lại. Mưa tạt ướt tóc, nhưng bà vẫn cố gom đủ rau cho bữa trưa. Vịt kêu quang quác, lũ gà con thì chạy tán loạn, mẹ khom người lùa từng con vào chuồng.

Tôi khi ấy chỉ biết đứng trên hiên, mắt dõi theo bóng dáng bố mẹ thấp thoáng trong màn mưa trắng xóa. Cảm giác khi ấy vừa lo lắng, vừa thương bố mẹ vô cùng.

Tôi khi ấy chỉ biết đứng trên hiên, mắt dõi theo bóng dáng bố mẹ thấp thoáng trong màn mưa trắng xóa (Ảnh: Thanh Hóa Mới)

Bữa cơm giản dị bên gia đình

Khi mọi thứ đã được dọn dẹp tạm ổn, bố mẹ ướt sũng chạy vào bếp. Mẹ nhóm bếp củi, ngọn lửa đỏ bập bùng, khói thơm lừng cả gian nhà. Món ăn ngày mưa bão chẳng có gì sang trọng. Nhưng với tôi, đó là bữa cơm ngon nhất trên đời.

Mẹ bắc chảo rang lạc với nước mắm. Tiếng lạc nổ lách tách, mùi thơm đặc trưng lan tỏa khắp gian bếp. Đĩa rau muống xào tỏi xanh mướt được mẹ đặt lên mâm, dầu mỡ còn xèo xèo nóng hổi. Thêm nồi cơm trắng bốc khói nghi ngút, cả nhà ngồi quây quần bên mâm, mặc ngoài kia gió bão rít từng hồi.

Bố vừa ăn vừa kể chuyện ngày xưa đi chống bão lớn. Còn mẹ thỉnh thoảng lại gắp thêm miếng lạc rang chan nước mắm vào bát cơm tôi. Tôi ăn ngon lành, cảm giác như từng hạt cơm, từng miếng lạc rang đều ấm áp tình thương của bố mẹ.

Có lẽ, bữa cơm gia đình ngày mưa bão chính là ký ức đọng lại sâu nhất trong tôi. Giữa tiếng gió ào ào ngoài kia, trong căn nhà nhỏ, tiếng cười nói rộn rã, ấm áp đến lạ thường.

Ký ức hồn nhiên trong veo sau trận mưa dài

Trẻ con mà, sợ bão đấy nhưng cũng háo hức không kém. Khi mưa ngớt, gió lặng dần, lũ trẻ chúng tôi ùa ra đường. Chân trần lội bì bõm trên những vũng nước đục, mắt tròn xoe nhìn cảnh tượng sau cơn bão.

Cây cối đổ ngổn ngang, cành bưởi gãy nằm vắt ngang lối đi, vài trái ổi rụng lăn lóc trên bờ rào. Chúng tôi tranh nhau nhặt những quả ổi còn nguyên, hò reo như vừa tìm được kho báu. Có khi bắt gặp cả mấy tổ chim rơi xuống đất, lũ trẻ vừa thương, vừa tò mò ngắm nghía.

Nhìn cây đổ, mái ngói nhà ai đó bị tốc, trong lòng chúng tôi cũng lo lắng. Nhưng cái háo hức trẻ con vẫn không giấu nổi: được chơi; được chạy nhảy; được “khám phá” thế giới sau bão là một niềm vui khó tả.

Ngày mưa bão
Khi mưa ngớt, gió lặng dần, lũ trẻ chúng tôi ùa ra đường chơi (Ảnh: Thanh Hóa Mới)

Những điều còn đọng lại trong tôi

Giờ lớn rồi, mỗi khi nghe tiếng mưa rơi ào ào ngoài cửa sổ, tôi lại nhớ như in những ngày ấy. Kỷ niệm tuổi thơ ngày mưa bão không chỉ là hình ảnh bố mẹ vất vả chống đỡ thiên nhiên; không chỉ là tiếng gà vịt kêu quang quác trong chuồng mà còn là bữa cơm giản dị mà ấm lòng.

Trong ký ức tôi, mưa bão không chỉ mang lại lo âu mà còn mang đến sự gắn kết. Cái lạnh của gió bão ngoài kia chỉ làm tôi cảm nhận rõ hơn hơi ấm của gia đình. Và đôi khi, giữa cuộc sống hiện đại vội vã, tôi chỉ mong được một lần quay về ngày cũ. Ngồi bên bếp lửa cùng bố mẹ; ăn bữa cơm lạc rang nước mắm và rau muống xào tỏi, mặc ngoài kia mưa gió rì rầm.

Ngày mưa bão hôm nay – đừng quên tự chăm sóc mình và người thân

Hôm nay, khi ngồi bên cửa sổ nhìn cơn bão lớn quét qua phố xá, tôi lại thấy mình như trở về tuổi thơ. Ngoài kia, gió thổi phần phật, mưa xối xả làm cây cối nghiêng ngả. Những giọt nước bắn tung tóe lên ô cửa kính. Tôi thoáng thấy bóng dáng những người hàng xóm tất bật buộc lại cổng; che chắn mái hiên – hình ảnh gợi nhớ bố mẹ năm xưa.

Chỉ khác một điều, ngày bé, tôi chỉ lo háo hức đợi bão tan để được chạy ra đường xem cây cối đổ. Còn bây giờ, trong lòng chỉ mong cơn bão sớm qua đi và mọi người được bình an.

Những ngày gần đây, tôi đọc được nhiều chia sẻ rằng thiên tai; bão lũ xuất hiện ngày càng dày đặc không chỉ vì biến đổi khí hậu, mà còn bởi một nguyên nhân sâu xa hơn: con người tàn phá thiên nhiên; đạo đức càng ngày càng bại hoại nên đã tự chuốc lấy thảm họa. Nghĩ vậy mà thấy chạnh lòng.

Ngày mưa bão hôm nay cũng như một lời nhắc nhở: thiên nhiên luôn có sức mạnh lớn lao. Và chúng ta không thể mãi thờ ơ với những gì mình đã gây ra. Hãy sống thiện lương, trân trọng và bảo vệ thiên nhiên. Bởi một tâm hồn thiện lương sẽ góp phần làm thế giới này bình yên hơn.

Hãy hạn chế ra đường khi bão đang đổ bộ, kiểm tra mái nhà, cửa sổ, điện nước cẩn thận. Và đừng quên, một bữa cơm nóng bên gia đình trong những ngày như thế này, chính là sự ấm áp quý giá nhất. Chúc mọi người bình an!