Khi con gái 15 tuổi quyết định sang Mỹ du học .Người mẹ ở TP.HCM chỉ nhẹ nhàng nói: “Con cứ đi đi”. Phía sau lời nói tưởng nhẹ đơn giản là cả quá trình của niềm tin, nước mắt và sự trưởng thành trong tình mẫu tử.
- Nỗ lực tìm bé 4 tháng tuổi nghi lạc kênh An Giang
- Lời cầu cứu của chiếc điện thoại
- Bắt được cá mõm dài nặng 37kg ở Hà Nội, hai người hợp sức kéo lên bờ
Người mẹ học cách buông tay để con bay cao
Thạc sĩ Nguyễn Thị Thanh Bình, giảng viên Trường Đại học Quốc tế Sài Gòn. Từng trải qua cảm giác ấy khi quyết định để con gái Nguyễn Khánh Bảo Nguyên đi du học tại Mỹ khi mới 15 tuổi.
“Thả con vào thế giới rộng lớn” như cách chị nói – không phải là một lựa chọn dễ dàng. Nhưng chị hiểu, muốn con bay cao, cha mẹ phải học cách đứng lùi lại.
“Tôi từng gọi điện cho con mỗi ngày , dặn dò đủ điều ,thậm chí có lúc mất kiên nhẫn vì không thấy con trả lời ngay. Sau này tôi mới hiểu, chính sự lo lắng của mình đang tạo ra một sợi dây vô hình siết chặt con, khiến con khó thở. Tôi đã học lại bài học làm mẹ – học cách đặt niềm tin thay vì kiểm soát”.
Với chị, trái ngọt lớn nhất không phải là bảng điểm hay học bổng, mà thấy con biết sống có trách nhiệm với chính mình. Ngày Bảo Nguyên chủ động gọi điện về, nói rằng tự mình đã xoay xở mọi việc sau một kỳ thi khó, chị vừa xúc động, vừa nhẹ nhõm: “Tôi biết con đã thực sự lớn”.
“Làm cha mẹ, ai cũng muốn che chở con. Nhưng yêu thương đôi khi không nằm ở việc giữ lại, mà dám để con tự bước đi ,dám tin rằng con sẽ làm được”, chị Bình chia sẻ.
Từ hành trình ấy, người mẹ cũng nhận ra .Sự trưởng thành không chỉ dành cho con, mà còn dành cho chính cha mẹ. Khi con học cách sống tự lập, cha mẹ cũng phải học cách buông bỏ, học cách bình tâm quan sát từ xa.
Con gái trưởng thành giữa đất khách

Ở tuổi 17, Bảo Nguyên là học sinh trường The Lawrenceville School (New Jersey, Mỹ) . Cô trở thành Chủ tịch CLB Mô hình Liên Hiệp Quốc ,phó Chủ tịch CLB Văn hóa và Trưởng ban Kỹ thuật sân khấu. Khi nói về thành tích, em chỉ cười .“Thành công lớn nhất của em là học được cách bình tĩnh và biết ơn”.
“Với em, mẹ vừa là bạn, vừa là người thầy. Mẹ dạy rằng tự lập không có nghĩa là đơn độc. Dù ở cách nửa vòng Trái đất, mẹ vẫn luôn ở đó”, Nguyên chia sẻ.
Hai mẹ con trò chuyện như hai người bạn – khi là chuyện học hành, lúc là chuyện đời thường. “Mẹ lắng nghe mà không phán xét, để em được là chính mình . Nguyên nói : Gia đình không chỉ là mái nhà, mà là nơi để mình trở về. Mẹ cho em một bầu trời – nhưng cũng dạy em biết nhìn lại mặt đất . Đừng sợ sai chính những vấp ngã sẽ đưa ta đi xa hơn. Nguyên chia sẻ
Tình mẹ – sợi dây vô hình
Chị Bình nói, ngày con lên đường .Chị khóc không phải vì sợ mất con. Tôi nhận ra, làm mẹ không phải là giữ con mãi trong vòng tay .
Còn Nguyên, vẫn nhớ lời mẹ: “Hãy sống tử tế, còn mọi thứ khác, con có thể tự tìm thấy”. Đó không chỉ là lời dạy, mà là kim chỉ nam giúp em bước qua mọi chông chênh.
“Nếu mẹ không dám buông, em đã không dám bay. Nếu em không dám bay, em sẽ chẳng bao giờ thấy bầu trời đẹp đến thế”, Bảo Nguyên chia sẻ.
Hành trình của hai mẹ con ,một người ở TPHCM, một người ở New Jersey . Chính là bức chân dung đẹp của tình mẫu tử thời hiện đại .Yêu thương trong tự do
Khi được hỏi, đâu là “trái ngọt” lớn nhất sau những năm tháng xa cách ,chị mỉm cười: “Là thấy con hạnh phúc, bình an và luôn giữ được lòng nhân hậu”.
Theo: Vietnamnet
