Nguyễn Bách Chiến, tân sinh viên Trường Đại học Bách khoa Hà Nội, từng bị bỏ trước cổng chùa khi mới vài tháng tuổi. Được ông bà nội đón về và mẹ kế nuôi dưỡng, cậu bé mồ côi đã vượt nghịch cảnh để bước vào cánh cổng đại học mơ ước.
Nguyễn Bách Chiến, được mẹ kế chở che

Khi mới chào đời, Chiến bị mẹ đẻ để lại trước cổng chùa ở Thanh Hóa. Không ai rõ nguyên nhân, cũng không có tin tức gì từ đó. Thương cháu nhỏ, ông bà nội mang lễ vật lên chùa xin về nuôi. Bố Chiến đi miền Nam lái xe tải mưu sinh, ít khi ở nhà.
Tuổi thơ của Chiến gắn với hình ảnh gầy gò, thiếu sữa, thường ngồi thu mình trong góc bếp. Năm 4 tuổi, bố đưa mẹ kế về. Người phụ nữ lam lũ ấy xúc động trước cảnh đứa trẻ ốm yếu nên quyết định gắn bó với gia đình. Bà thường nói: “Tau lấy bố mi vì thấy mi khổ quá”.
Gia đình nhỏ chuyển về Thạch Thành sinh sống. Bố làm nghề xay xát gạo, mẹ làm ruộng. Cuộc sống chưa kịp ổn định thì sóng gió ập đến. Bố nghiện rượu, nhiều lần say xỉn đánh đập vô cớ. Mẹ con Chiến phải sang hàng xóm lánh nạn. Trong bếp, bát đĩa hỏng gần hết, nhiều chiếc nồi méo mó vì bị ném.
Chiến mang vết sẹo dài trên má do trận đòn bằng tay tre. Nhưng em vẫn nói: “Tôi không trách bố. Chỉ khi say, bố mới thành người khác. Tôi vẫn thương bố”. Điều níu giữ cậu bé chính là tình thương của mẹ kế — người luôn dỗ dành, nâng đỡ và không bỏ rơi cậu trong cảnh khó khăn.
Thành tích học tập ấn tượng của Nguyễn Bách Chiến
Trong cảnh ngộ thiếu thốn, Chiến chọn học tập làm con đường thoát nghèo. Ngay từ cấp 2, em giành giải nhất môn Toán Olympic, là thành viên đội tuyển học sinh giỏi của tỉnh và đoạt giải nhất vòng Nhận diện cuộc thi Âm vang xứ Thanh do Đài PT-TH Thanh Hóa tổ chức.
Lên THPT, bảng điểm của Chiến luôn xuất sắc. Lớp 11, trung bình 9,6; lớp 12, trung bình 9,5. Kỳ thi tốt nghiệp, các môn Toán, Văn, Lý, Hóa lần lượt đạt 9; 8,75; 8,5 và 9,25 điểm. Tổng khối A01 là 26,75.
Trong kỳ thi đánh giá tư duy của Đại học Bách khoa Hà Nội, Chiến đạt 80,43 điểm — mức điểm thuộc nhóm cao, giúp em trúng tuyển ngành Công nghệ thông tin 2.
Bạn bè cùng xóm ngưỡng mộ. Nguyễn Khánh Huyền, người bạn từ nhỏ, chia sẻ: “Không khí trong gia đình Chiến luôn căng thẳng. Nhưng bạn ấy không than vãn, chỉ âm thầm học. Bạn còn tự học qua sách vở và Internet vì không được đi học thêm như nhiều bạn khác”.
Ngoài thành tích, Chiến còn sáng lập dự án Tech4Youth – Công nghệ cho thanh thiếu niên nông thôn. Dự án mở lớp học miễn phí, gây quỹ tặng thiết bị và tổ chức các buổi định hướng nghề nghiệp. Với em, đây là cách giúp học sinh vùng khó tiếp cận tri thức và thay đổi cuộc đời.
Nỗi lo bệnh tật và học phí phía trước

(Ảnh: Khai Mở)
Ở quê, nghề xay xát gạo ngày càng ít người thuê. Lán máy bụi cám phủ kín, cả tuần mới nghe tiếng nổ. Gia đình khó khăn chồng chất khi mẹ kế mắc bệnh suy tim, tháng nào cũng phải ra Hà Nội điều trị. Tiền thuốc thang tốn kém khiến những gì tích góp dần cạn kiệt.
Trước ngày nhập học, gia đình phải vay mượn khắp nơi mới đủ hơn chục triệu đồng đóng học phí cho Chiến. Cậu thuê trọ nhờ nhà chị họ, hằng ngày đi xe buýt hơn chục km đến trường. Nỗi lo lớn nhất trong lòng em không chỉ là học phí, mà còn là tiền thuốc cho mẹ.
Chiến tâm sự: “Ước mơ lớn nhất của tôi là xây cho bố mẹ một ngôi nhà tử tế. Hiện gia đình đang ở nhờ đất của bác. Mai này anh chị lập gia đình, đất phải trả lại. Cả đời bố mẹ tôi chưa có nổi một mái nhà”.
Theo: Khai Mở
