Câu chuyện về nghị lực của Sùng A Dì, chàng trai cao 1m tại Hà Nội, đang trở thành nguồn cảm hứng lớn. Dù mang hình hài trẻ nhỏ, anh hiện có mức thu nhập ổn định và cuộc sống tự lập đáng ngưỡng mộ.
- Đánh rơi 6 triệu, người bán vé số nhận lại phép màu
- Người phụ nữ nhặt ve chai gồng gánh nuôi chồng con bệnh tật
- U hốc mắt, ca mổ cứu thị lực cho người đàn ông ngoại quốc
Tuổi thơ vượt nghịch cảnh nơi bản làng vùng cao
Sùng A Dì sinh ra tại huyện Mù Cang Chải, trong một gia đình người Mông có bốn anh em. Trong khi các anh em đều phát triển bình thường với chiều cao trên một mét sáu, A Dì gần như không lớn lên từ khi còn nhỏ. Do hoàn cảnh gia đình khó khăn, anh không được thăm khám cho đến tận năm lớp mười hai, khi một chương trình y tế tại Hà Nội chẩn đoán anh bị suy tuyến yên bẩm sinh. Căn bệnh này khiến cơ thể anh thiếu hụt hormone tăng trưởng nghiêm trọng, dẫn đến vóc dáng của một đứa trẻ lớp một với chiều cao một mét mười lăm và nặng hai mươi hai kg.
Quãng thời gian đi học của A Dì gắn liền với những ánh nhìn tò mò và lời trêu chọc từ bạn bè xung quanh. Anh từng bị các bạn lớn dọa rồi bỏ lại giữa đường, gây ra những tổn thương tâm lý sâu sắc trong tâm hồn trẻ thơ. Tuy nhiên, thay vì đầu hàng số phận hay chọn cuộc sống quẩn quanh nơi nương rẫy, A Dì sớm nhận ra trí tuệ là vũ khí duy nhất của mình. Anh hiểu rằng bản thân không đủ sức khỏe để làm việc chân tay nặng nhọc như những trai bản khác. Với sự đồng hành của người cha – người từng cõng anh đi nhập học năm lớp mười, A Dì đã quyết tâm theo đuổi con đường học vấn để tự tìm lối đi riêng cho cuộc đời mình.

(Ảnh: Chụp màn hình báo Dân trí)
Hành trình chinh phục tri thức và công nghệ
Bước ngoặt đến với A Dì khi anh quyết định theo học ngành Công nghệ thông tin tại Đại học Tây Bắc. Lý do chọn ngành này rất thực tế: anh lo sợ nếu học sư phạm sẽ không thể với tới bảng đen để viết chữ cho học trò. Trong năm học, anh may mắn nhận được một chiếc máy tính xách tay từ chương trình truyền hình, mở ra thế giới tri thức vô tận. Suốt những năm sinh viên, A Dì duy trì một lối sống khắc khổ để giảm bớt gánh nặng cho cha mẹ. Anh chỉ chi tiêu khoảng một triệu đồng mỗi tháng và luôn tự mình nấu nướng để tiết kiệm chi phí sinh hoạt tối đa.
Nỗ lực không ngừng nghỉ của anh đã được đền đáp bằng tấm bằng đại học chuyên ngành công nghệ thông tin vào năm hai nghìn không trăm mười tám. Hình ảnh người thầy giáo bế chàng sinh viên nhỏ thó trên tay trong ngày lễ tốt nghiệp đã trở thành một kỷ niệm vô cùng xúc động và đáng nhớ. Sau khi ra trường, anh bắt đầu làm việc tại Mộc Châu trước khi quyết định xuống Hà Nội để tìm kiếm những cơ hội phát triển chuyên môn tốt hơn. Tại thủ đô, A Dì tiếp tục học thêm các khóa chỉnh sửa ảnh chuyên nghiệp để đáp ứng yêu cầu công việc. Sự kiên trì và tinh thần ham học hỏi đã giúp anh nhanh chóng hòa nhập với môi trường làm việc năng động.

Cuộc sống tự lập với thu nhập ấn tượng tại thủ đô
Hiện nay, ở tuổi ba mươi mốt, Sùng A Dì đang làm việc cho một công ty chuyên xử lý hình ảnh bất động sản. Với năng lực chuyên môn vững vàng, anh đảm nhận vị trí kiểm soát chất lượng, trực tiếp quản lý một nhóm từ bốn đến năm nhân sự. Mọi sản phẩm của nhóm đều phải qua tay anh rà soát kỹ lưỡng trước khi gửi tới khách hàng để đảm bảo độ chính xác. Thu nhập hàng tháng của anh hiện đạt mức mười lăm đến hai mươi triệu đồng, bao gồm lương chính và tiền thù lao từ các dự án ngoài giờ. Đây là một con số ổn định mà không phải lao động trẻ nào tại Hà Nội cũng dễ dàng đạt được.
Để đạt được thành quả này, A Dì phải làm việc với một cường độ rất cao hàng ngày. Anh thường xuyên duy trì hai công việc cùng lúc, đôi khi chỉ tranh thủ chợp mắt mười lăm phút ngay tại bàn làm việc để lấy lại sức. Dù bận rộn, anh vẫn tự mình đi chợ và nấu ăn trong căn chung cư thuê chung tại khu vực Linh Đàm cùng một nhóm bạn để chia sẻ chi phí. Thể trạng nhỏ bé khiến nhu cầu ăn uống của anh không cao, giúp anh tiết kiệm được tới bảy mươi phần trăm tổng thu nhập mỗi tháng để gửi về phụ giúp gia đình. Tính kỷ luật trong công việc và cuộc sống đã giúp chàng trai người Mông không chỉ tự lo được cho bản thân mà còn trở thành điểm tựa kinh tế cho cha mẹ.
Vượt qua rào cản đời thường để chạm đến ước mơ

(Ảnh: Chụp màn hình báo Dân trí}
Sống trong một thế giới được thiết kế cho người có thể trạng bình thường, A Dì gặp không ít bất tiện. Từ việc phơi đồ, bật công tắc điện cho đến nấu nướng, anh đều phải sử dụng những chiếc ghế nhỏ đặt khắp nhà để hỗ trợ. Thậm chí, việc đi xe buýt hay khám sức khỏe đôi khi cũng mang lại những tình huống dở khóc dở cười khi anh liên tục bị nhầm là trẻ em đi lạc. Tuy nhiên, anh luôn đón nhận mọi việc bằng thái độ lạc quan và mỉm cười giải thích với mọi người xung quanh. Sự tự tin này là kết quả của một quá trình rèn luyện ý chí bền bỉ sau nhiều năm từng sống trong mặc cảm.
Ngoài giờ làm việc, A Dì tích cực tham gia các hoạt động cộng đồng và duy trì thói quen chạy bộ mỗi sáng để rèn luyện sức khỏe. Anh hy vọng câu chuyện của mình sẽ tiếp thêm động lực cho những người có hoàn cảnh đặc biệt khác vươn lên trong cuộc sống. Ở tuổi ba mươi mốt, chàng trai cũng ấp ủ ước mơ về một mái ấm gia đình, nơi có người đồng hành cùng sẻ chia vui buồn. Trong tương lai, anh mong muốn công nghệ thông tin tại quê hương sẽ phát triển đủ mạnh để anh có thể trở về làm việc gần người thân. Cho đến lúc đó, Hà Nội vẫn là nơi anh tiếp tục cống hiến và khẳng định rằng nghị lực con người có thể vượt qua mọi giới hạn thể chất.
Theo: Báo Dân trí
