Gần Tết Nguyên đán, khu trọ công nhân và những gánh hàng rong ở TP.HCM rộn lên. Người miền Trung làm ăn xa xứ gắng “cày cuốc” để có tiền về quê. Tết năm nay càng nặng lòng khi quê nhà vừa trải qua bão lũ. Ai cũng chắt chiu, tính từng đồng vé xe, từng bữa ăn, từng ca làm thêm.
- Vụ cháy trên phố Hàng Mã (Hà Nội), một người bị thương
- Chim bồ câu giữa đô thị, loài chim bị lãng quên nhưng không hề tầm thường
- Nhật Bản bày tỏ quan ngại về tập trận quân sự của Trung Quốc quanh Đài Loan
Tết đến từ những ca làm thêm *

Chị Lê Thị Hoàng, 38 tuổi, bán hàng rong trước cổng Trường ĐH Công nghệ TP.HCM. Chiếc xe nhỏ có tré trộn, nem chua, bánh mì thịt nướng. Những món quê giúp chị sống giữa phố. Mỗi ngày, chị kiếm khoảng 300.000–500.000 đồng.
Trừ vốn, sinh hoạt và tiền trọ, chị gửi về quê 2–3 triệu mỗi tháng cho con trai đang ở cùng bà nội tại Bình Định (cũ). Chồng chị chạy xe Grab. Nếu không đau ốm, vợ chồng vẫn gồng được chi phí.
Mái nhà sau bão và hai chỉ vàng phòng thân *
Cuộc sống tưởng chừng tạm ổn thì bão số 13 quét qua quê nhà. Mái nhà bị tốc. Hai chỉ vàng phòng thân tích góp nhiều năm, vợ chồng chị phải cắn răng gửi về sửa chữa.
Cùng lúc, việc buôn bán ở thành phố ế hơn. Chồng chị cũng xuống sức, chỉ chạy xe khoảng 6 tiếng mỗi ngày. Thu nhập giảm rõ. Những ngày cuối năm, chị nhận thêm việc phục vụ tiệc cưới. Chồng chị rong ruổi từ sáng sớm tới khuya. Họ cố gom từng khoản để đủ tiền vé xe và chút quà Tết.
Ở lại thành phố để lo đường dài *
Khi được hỏi Tết xong làm gì, chị Hoàng nói vẫn quay lại TP.HCM. Con trai chị 18 tuổi, năm sau sẽ vào đây học đại học. Chị tin mình không đói. “Việc làm thì quẹt điện thoại mấy cái là có.”
Chị dự tính buôn bán lại. Đồng thời tìm chỗ làm thêm cho con. Với chị, thành phố không phải nơi dừng chân, mà là nơi kiếm kế sinh nhai cho cả gia đình.
Ca đêm nối ca ngày, vợ chồng lệch giờ gặp nhau *
Trong khu trọ công nhân ở phường Tân Tạo (TP.HCM), vợ chồng anh Trần Trung Sang hiếm khi ăn chung bữa cơm. Anh làm bảo vệ ca đêm. Vợ anh, chị Nguyễn Thị Thanh Trúc, làm công nhân cắt chỉ, tăng ca liên tục.
Lịch làm việc lệch nhau khiến họ “ở chung mà như khác múi giờ”. Anh đi làm lúc vợ chưa về. Anh về ngủ thì vợ đi làm. Cả tuần có khi chưa kịp nói chuyện.
Tăng ca để không về tay trắng *
Anh Sang nói bận rộn nhưng vẫn vui. Có việc nhiều thì mới có tiền lo Tết. Năm ngoái ít việc, vợ chồng về quê sớm. Khi quay lại TP.HCM, tiền trong túi chỉ còn 6 triệu đồng.
Năm nay, anh quyết ở lại làm thêm. Về sớm là hết tiền dành dụm. Vé xe, quà cáp, vài bữa cơm họ hàng cũng đủ vơi. “Ráng thêm bữa nào hay bữa đó,” anh nói.
Bữa cơm tối hiếm hoi kết thúc vội. 19h30, anh thay đồ đi làm. Chị Trúc tranh thủ chợp mắt. Sáng lại vào xưởng.
Gánh hàng rong không ngủ giữa phố *
Trên đường Bùi Đình Túy, gánh trái cây cắt sẵn của chị Nguyễn Thị Duyên luôn sáng đèn. Ngày của chị bắt đầu lúc 4h sáng ở chợ đầu mối. Kết thúc khi phố đã thưa người.
Nhiều hôm, chị về phòng trọ đã quá nửa đêm. Chị nói ế vẫn phải bán cho hết. Bán thêm đồng nào hay đồng đó. Để còn sắm sửa Tết và gửi tiền về quê.
Bão lũ cuốn trôi của cải, không cuốn được ý chí *
Quê chị Duyên ở Hà Tĩnh vừa qua bão lũ. Gần như mọi thứ bị cuốn trôi. Nhưng chị vẫn tin còn sức khỏe là còn đường làm lại. Chị chắt chiu từng đồng để vá lại mái nhà và lo cho con ăn học.
Cũng giữa thành phố, chị Trần Thị Thiện cầm xấp vé số rong ruổi qua các ngã tư, bệnh viện. Bán xong buổi sáng, chị ghé chăm con đang chạy thận. Rồi lại tiếp tục mưu sinh khi còn thời gian.
Những bàn tay tử tế trong lúc khó khăn *
Chồng chị Thiện làm thợ hồ. Chị bán vé số dạo. Có hôm về sớm, chị đổ bánh kẹp mang đi bán thêm. Khi kẹt tiền thuốc men của con, chị được chủ đại lý vé số cho vay. Không hối. Không tạo áp lực.
Ở quê Bình Thuận (cũ), trận lũ mới đây cuốn trôi gần như tất cả. Ngôi nhà nhỏ chỉ còn bốn bức tường. Nhưng chị vẫn giữ tinh thần. Còn sức lao động là còn hy vọng.
Về sớm nửa tháng để giữ Tết trọn vẹn *
Với người xa quê, Tết còn là bài toán chi tiêu. Vé xe càng sát Tết càng tăng. Nhiều người chọn về sớm nửa tháng. Để tiết kiệm tiền vé. Đổi lại là thời gian ở quê dài hơn.
Chị Hoàng cho biết chị đặt vé từ đầu tháng 11. Giá rẻ hơn nhiều so với những ngày cận Tết. Phần tiền tiết kiệm được, chị gửi về phụ sửa nhà và sắm sửa Tết.
Ngoài kia, ca đêm vẫn bắt đầu. Gánh hàng vẫn lăn bánh. Những đôi vợ chồng vẫn lệch giờ gặp nhau. Nhưng trong mỗi bước chân mưu sinh, ai cũng giữ một điểm hẹn. Con đường về nhà. Và một cái Tết ấm hơn sau bão lũ.
Theo: Tuổi Trẻ
