Sau tất cả bon chen, thứ khiến chúng ta thấy lòng nhẹ nhàng nhất đôi khi chỉ là ánh đèn chờ cửa và một bữa cơm đầm ấm có đủ mặt các thành viên.
- Bắt tạm giam, khởi tố chủ mỏ đá vụ sạt lở làm 3 người chết tại Thanh Hóa
- Xung đột Mỹ-Iran Lầu Năm Góc đối mặt áp lực ngân sách lớn vì chiến sự
- Tranh chấp đứng tên giùm nhà đất, hai cháu kiện chú
Nỗi ám ảnh về sự im lặng trong những ngôi nhà tiện nghi
Điều quý giá nhất trong đời người không nằm ở căn nhà rộng bao nhiêu mét vuông hay địa vị xã hội cao đến thế nào. Thứ mang lại sự bình yên thật sự là cảm giác có nơi để về, có người chờ cửa và hỏi han mỗi tối sau một ngày mệt mỏi. Nhiều người mải mê kiếm tiền nhưng lại quên mất rằng con cái họ chỉ cần một bữa cơm có cha ngồi cạnh thay vì quà cáp.
Hình ảnh một người đàn ông thành đạt giật mình khi nghe con trai hỏi “Mai ba có ở nhà ăn cơm không?” cho thấy sự lệch lạc trong ưu tiên sống,. Anh đã dành mười năm để thăng tiến, để có nhà đẹp xe sang nhưng lại để lại một khoảng trống lớn trong lòng đứa trẻ,. Hóa ra, việc về sớm để ăn cùng con, nghe con kể chuyện lớp trường mới là lúc cuộc sống thực sự nhẹ nhàng.
Sự vô tâm len lỏi vào từng ngóc ngách của mái ấm khi các thành viên coi việc giao tiếp là gánh nặng và ưu tiên điện thoại hơn người thân. Nhiều gia đình sống chung nhưng không biết hôm nay người bên cạnh buồn hay vui vì ai cũng bận rộn với thế giới riêng,. Chúng ta đang mang phần mềm mỏng nhất cho xã hội và để lại sự mệt mỏi, cáu gắt cho những người thương mình nhất.
Trở về gia đình là hành trình tìm về nơi thuộc về sâu sắc
Cái giá của sự bận rộn đôi khi là những cuộc gọi nhỡ từ mẹ mà chúng ta không bao giờ còn cơ hội để gọi lại,. Một chàng trai đã phải hối hận cả đời khi mẹ nhập viện và qua đời trong lúc anh vẫn đang mải mê với những cuộc hẹn bên ngoài,. Đôi khi sự day dứt lớn nhất không phải thất bại ngoài xã hội, mà là sự vô tình với người thân trong chính ngôi nhà của mình.
Để giữ lửa ấm, một gia đình tại Vĩnh Long đã quy định dành 30 phút mỗi tối để cùng ăn cơm và tuyệt đối không sử dụng điện thoại. Ban đầu có thể khó chịu, nhưng chính khoảng thời gian này đã giúp các thành viên mở lòng, chia sẻ về những áp lực mà họ đang gánh chịu. Những điều giản dị ấy tuy không gây ấn tượng ngay lập tức nhưng lại là chất keo kết dính tình thân bền chặt.
Khi trẻ ta muốn đi xa, nhưng khi trưởng thành ai cũng chỉ mong được trở về căn nhà cũ có tiếng dép của mẹ ngoài hiên,. Nơi ấy không sang trọng nhưng có dáng cha ngồi lặng lẽ, có sự ấm áp của tình thương và cho ta cảm giác thuộc về sâu sắc,. Trở về để thấy lòng mình dịu lại, để biết rằng sau mọi bão giông, gia đình vẫn luôn là bến đỗ bình yên nhất.
Theo: Báo Tuổi trẻ
