Trong nền văn hóa truyền thống Á Đông suốt hàng nghìn năm, người phụ nữ luôn được ca ngợi bởi đức hy sinh, lòng nhẫn nại và sự thủy chung. Người xưa tin rằng: “Nhà có hiền thê như quốc gia có lương tướng”. Một người vợ thiện lương không chỉ gìn giữ mái ấm gia đình mà còn có thể cảm hóa những người thân bên cạnh mình bằng tình yêu thương và đức hạnh.
- Hành Lễ chân chính là thuận theo quy phạm đạo đức trong vận hành của vũ trụ
- 100 cấu trúc ngữ pháp tiếng Trung cơ bản thông dụng nhất – P7
- Xin lỗi và vị tha – vẻ đẹp của một gia đình có phúc
Hồi ức về những ngày đã qua
Nhìn thấy ảnh hai người em họ của tôi, tay trong tay hạnh phúc cùng bạn bè trong ngày hội khó, tôi nhớ lại cách đây gần 10 năm về trước. Cứ chiều muộn ở một khu trọ công nhân ngoài Hà Nội, người phụ nữ ấy là em dâu của tôi Mai Hiền, lại xếp quần áo vào chiếc túi vải để chuẩn bị cho chuyến xe về quê thăm con sau mỗi tháng đi làm xa.
Hơn hai mươi năm qua, những chuyến đi như thế đã trở thành một phần cuộc sống của em. Đi làm xa để kiếm tiền nuôi gia đình. Con nhỏ phải gửi cho ông bà chăm sóc. Mỗi lần về và đi, nỗi đau thương con khi vắng mẹ, lòng tủi vì phải một mình đối diện với bao khó khăn, đôi mắt em luôn đỏ hoe.
Đối với nhiều người, đó chỉ là cuộc sống mưu sinh quen thuộc của một người phụ nữ nông thôn. Nhưng ít ai biết rằng nỗi buồn sâu thẳm phía sau những chuyến xe ấy của em tôi là hơn hai mươi năm đằng đẵng đồng hành cùng một người chồng nghiện ma túy.
Ở quê tôi, nhiều người vẫn nhắc đến em bằng sự cảm phục.
Đức hy sinh của người phụ nữ trong văn hóa truyền thống
Trong nền văn minh 5.000 năm của Trung Hoa, người phụ nữ đức hạnh luôn được xem là nền tảng của một gia đình hưng thịnh. Người xưa giảng rằng: “Phụ đức an gia”. Đúng vậy, nhiều câu chuyện cho thấy đức hạnh của người phụ nữ có thể mang lại sự bình an cho cả gia đình. Phúc đức của người phụ nữ còn đem lại sự thịnh suy của cả một dòng tộc cũng như xã hội.
Người xưa hay nói phụ nữ là phong thủy của gia đình. Những câu chuyện về người vợ thủy chung, nhẫn nhịn, tận tụy chăm sóc chồng con được lưu truyền qua nhiều thế hệ. Điều đó không phải để ca ngợi sự cam chịu, mà để đề cao sức mạnh của lòng thiện lương. Người phụ nữ dùng đức để cảm hóa, dùng tình yêu thương để giữ gìn gia đình và dùng sự bao dung để giúp người thân tìm lại lương tri.
Trong xã hội hiện đại nét đẹp truyền thống dần bị mờ phai. Tuy nhiên nhiều cô gái ở làng quê tôi vẫn còn mang nhiều nét đẹp truyền thống. Câu chuyện dưới đây là một minh chứng sống động cho điều đó.
Đức hy sinh thầm lặng của người vợ suốt hơn hai mươi năm trong sóng gió
Em dâu của tôi là một cô gái thôn quê mang nét đẹp hiền hậu, đằm thắm. Ngày còn trẻ, em được nhiều người quý mến. Nhưng duyên phận đã đưa em đến với người chồng hiện tại.
Những năm đầu hôn nhân, cuộc sống của hai vợ chồng rất hạnh phúc. Người chồng yêu thương vợ, chăm chỉ làm ăn và gia đình nhỏ tràn đầy tiếng cười. Thế nhưng sóng gió bất ngờ ập đến khi em phát hiện chồng mình nghiện ma túy. Từ đó, cuộc sống bước sang một ngã rẽ hoàn toàn khác.
Suốt hơn hai mươi năm, người phụ nữ ấy gần như một mình chống đỡ cả gia đình. Kinh tế thiếu thốn, tinh thần luôn căng thẳng vì lo lắng cho chồng và các con. Để kiếm tiền nuôi gia đình, em phải đi làm xa, gửi con cho ông bà chăm sóc.
Trong khi đó, người chồng là em họ của tôi – Phạm Văn Đại ngày càng lún sâu vào nghiện ngập. Nhiều lần cai nghiện nhưng không thành công. Sức khỏe suy kiệt, thân thể gầy yếu, ý chí dần bị bào mòn. Tuy nghiện nhưng bạn ấy luôn sống tử tế, biết giúp đỡ người khác và sống chân thật.
Điều khiến nhiều người cảm phục là dù phải đối diện với biết bao khó khăn, em dâu tôi chưa từng từ bỏ trách nhiệm của một người vợ. Em vẫn chăm lo cho chồng, nuôi dạy các con và gìn giữ mái ấm gia đình bằng tất cả sự kiên cường của mình. Những người thân trong gia đình đều thương yêu và kính trọng em bởi đức hy sinh thầm lặng ấy.
Ánh sáng của Phật Pháp đã đánh thức một con người
Hai mươi năm chìm trong ma túy khiến người em họ tôi gần như đánh mất chính mình. Em của tôi từng tâm sự rằng cơn nghiện giống như một gốc cây cổ thụ đã cắm rễ sâu trong thân thể và ý thức của mình. Mỗi khi ma túy xuất hiện, em hoàn toàn không thể kiểm soát bản thân.
Là một người tu luyện theo Pháp Luân Đại Pháp, tôi từng biết nhiều trường hợp đã vượt qua được nghiện ngập khi thật tâm muốn thay đổi bản thân và sống theo các giá trị Chân – Thiện – Nhẫn. Trong một lần gặp em đang cai nghiện, tôi chứng kiến tình trạng vô cùng đau đớn. Đôi mắt lờ đờ, thân thể suy nhược. Em tôi quằn quại trong những cơn đau lúc cai nghiện. Gia đình phải dùng dây trói giữ em lại để giúp em vượt qua nhưng chưa bao giờ thành công.
Tôi xin phép gia đình đón em về nhà chăm sóc sức khỏe và giúp em được đọc sách Đại Pháp, nghe các bài giảng và luyện công. Nhiều người cho rằng đó là điều quá mạo hiểm và mơ hồ. Nhưng tôi tin rằng bất cứ ai nếu thật sự muốn quay về với điều thiện đều xứng đáng có thêm một cơ hội.
Ngoài việc chăm sóc ăn uống, tôi thường kể cho em nghe về sự hy sinh của người vợ trẻ. ”Vợ em đã âm thầm chịu khổ đã đồng hành cùng em suốt hơn hai mươi năm. Vợ em khao khát được hạnh phúc trong vòng tay em như thuở ban đầu gặp nhau.” Tôi nhắc cho em về tương lai của hai đứa con đang mong có một người cha đúng nghĩa.
Tôi nói với em mình rằng;” cơn nghiện không phải là con người chân chính của em”. Nó là sinh mệnh muốn hủy em. Điều tốt đẹp bên trong của em là sống thiện và có trách nhiệm vẫn đang chờ em thức tỉnh. Em lắng nghe rất chăm chú. Giống như một người lữ khách sau nhiều năm lạc lối cuối cùng cũng nhìn thấy ánh đèn dẫn đường trở về nhà.
Tám ngày thay đổi vận mệnh một gia đình khi tâm hướng Thiện
Trong thời gian cai nghiện, tôi vẫn phải đi dạy học nên có những lúc phải khóa trái cửa . Em ở nhà nghỉ ngơi, đọc sách và nghe các bài giảng. Dù sức khỏe còn yếu nhưng em tôi vẫn kiên trì đọc sách và nghe Pháp mỗi ngày. Buổi tối, chồng tôi hướng dẫn em luyện năm bài công pháp.
Ngày thứ hai, em xin một điếu thuốc lá. Tôi đồng ý nhưng khuyên em cắt đôi điếu thuốc để giảm dần cảm giác lệ thuộc. Ngày thứ năm, em ngạc nhiên nói: “Chị ơi, sao lần này em thấy dễ chịu hơn rất nhiều.” Em tôi đã chủ động nghe thêm các bài giảng và chăm chỉ luyện công. Tôi xúc động khi nhìn thấy ánh mắt em dần trở nên sáng hơn, bình hòa hơn và có niềm tin hơn. Đến ngày thứ bảy, em nói với tôi: “Em ổn rồi chị ạ. Em muốn ra Hà Nội với vợ.”
Nhìn thần sắc thay đổi rõ rệt của em, tôi cảm nhận được hy vọng đang trở lại. Tôi có niềm tin khi biết em muốn quay trở về bản tính chân chính của mình. Tôi biết em có niềm tin vào Phật Pháp, em luôn có được sự che chở của Thần Phật. Ngày đưa em ra bến xe, lòng tôi nghẹn ngào. Tôi biết phía trước vẫn còn những thử thách, nhưng tôi tin em đã nhận ra con đường trở về để tìm lại được chính mình.

Đức hy sinh và thiện niệm đã đơm hoa kết trái
Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày ấy. Người đàn ông từng chìm trong nghiện ngập giờ đã trở thành trụ cột của gia đình. Em làm nghề lái xe chuyên nghiệp. Chăm chỉ lao động. Sống có trách nhiệm.
Điều khiến tôi xúc động nhất không phải là ngôi nhà khang trang mà các em đang có hôm nay.
Cũng không phải là cuộc sống đủ đầy hơn trước. Mà là ánh mắt hạnh phúc của người vợ sau hơn hai mươi năm chờ đợi. Người phụ nữ ấy cuối cùng đã được đón lại người chồng của mình. Hai đứa con cuối cùng đã có một người cha đúng nghĩa.
Còn người chồng ấy cũng có cơ hội bù đắp những năm tháng đã mất bằng sự chăm chỉ, trách nhiệm và tình yêu thương dành cho gia đình. Tên em Phạm Đại đã bị xóa trong sổ đen của công an cũng như chính quyền địa phương. Gia đình của em dưới bàn tay của người phụ nữ đảm đang luôn sáng đẹp trong mắt mọi người.
Người xưa nói rằng thiện lương là phúc phận lớn nhất của đời người. Nhìn gia đình các em hôm nay, tôi càng hiểu sâu sắc hơn ý nghĩa của câu nói ấy.
Nếu không có đức hy sinh của người vợ, gia đình ấy có lẽ đã tan vỡ từ rất lâu.
Nếu không có thiện niệm muốn quay về điều thiện của người chồng, mọi sự giúp đỡ từ bên ngoài cũng khó có thể thành công.
Và nếu không xuất thiện tâm giúp đỡ vô điều kiện , có lẽ sẽ mất đi thêm một cơ hội để một gia đình được đoàn tụ.
Thiện niệm đã đem lại ánh sáng cho người hữu duyên
Trong nhiều năm tu luyện, tôi đã chứng kiến không chỉ một mà nhiều trường hợp như vậy. Có những gia đình tìm lại được hạnh phúc. Có những người vượt qua bệnh tật. Có những người tìm lại niềm tin vào cuộc sống.
Tôi thầm cảm Tạ Thần Phật đã từ bi vớt em từ bùn lầy, từ bi ban phước cho người phụ nữ đã có đức hy sinh. Lúc đó cũng như hiện tại, tâm muốn hồng dương Đại Pháp trong tôi lớn hơn bao giờ hết. Tôi đắc Pháp hơn 10 năm. Trước 10 năm, tâm tôi lúc nào cũng lo lắng vì bệnh tật, danh lợi tình thế gian của bản thân. Giờ đây tâm an và khỏe đẹp. Nỗi đau vì mất con cũng dần dịu lại khi hiểu được mỗi người đều có sự sắp xếp theo phúc phận. Những người chân tu chỉ mong hướng vào trong sửa mình, xuất thiện niệm tìm lại người hữu duyên hòa trong ánh sáng của Phật Pháp.
Người xưa nói rằng thiện lương là phúc phận lớn nhất của đời người. Nhìn gia đình của các em hôm nay, tôi càng hiểu rằng đức hy sinh chân thành không bao giờ là vô nghĩa. Đúng là: Ánh sáng của thiện niệm có thể làm tan chảy những điều tưởng như không thể.
